Gửi bởi Ẩn danh ·
Noel có mùa. Những người ngoại đạo cũng như mong chờ một điều gì đó rõ ràng không thuộc về mình. Những người cô đơn dường như có thể sờ mó được cảm xúc ấy. Chờ đợi, vui chung với niềm vui của nhân gian rồi lại buồn một mình. Buồn mà chẳng muốn nói ra.
Hôm nay đi ăn cơm bụi cùng đồng nghiệp. Vừa ăn vừa rôm rả nói chuyện Noel, tết tây, tết ta... Cả 3 cái dịp quan trọng đó sao ở gần nhau thế! Tôi thinh lặng vì mình không có gì để nói, nhưng nghe họ cũng đủ vui rồi. Chị kể: "Thằng cu nhà chị chưa đến Noel đã dặn chị, mẹ ơi, năm nay mẹ đừng bảo chú già Noel đến nữa nhé! Hỏi vì sao, nó bảo, vì con nhìn thấy tóc chú ấy đen chứ không bạc trắng!". Chị ơi, đặt dịch vụ như thế có đắt không nhỉ? Cũng không đắt lắm đâu! Chỉ cần con trẻ vui, tin vào những điều kỳ diệu là được rồi. nhà em có đứa cháu, ba - bốn Noel rồi vẫn cứ tin là có ông già Noel gửi quà cho mình thật. Vui nhỉ! Mọi người cười trong trẻo. Ôi giờ em lại thích trẻ con chứ! Nhưng nghĩ đến chuyện lấy vợ lại ngại.
Giữa lẽ tự nhiên trời đất với những thứ người ta mong muốn lúc nào cũng có mâu thuẫn. Khi cuộc sống khá giả hơn, nhiều đứa trẻ sớm khôn, già trước tuổi. Sự hồn nhiên ngây thơ bay biến đâu mất. Không hẳn đã hết trẻ con tin vào cổ tích, nhưng chẳng phải mỗi ngày một ít đi đấy sao. Biết thế, nhưng cứ thấy xa xót thế nào. Nhanh hết năm quá. Năm nay, chưa gửi được món tiền nào kha khá về quê cho mẹ tiêu tết. Cũng chán! không biết tết cơ quan mình tiền thưởng thế nào nhỉ? Đã thấy không khí tết rồi đấy! Người ta cũng đã rục rịch mua sắm rồi.
Tết được mấy ngày lại mệt nhoài ấy mà. Tôi không thích tết mấy nhưng được cái sum họp gia đình, được ở ngoài công việc một thời gian ngắn...
Những ngày cuối năm đầy lo toan, ai cũng đuổi theo những suy nghĩ riêng của mình. Ngổn ngang, lẫn lộn cả niềm vui lẫn nỗi buồn...
(Chapter St)
Hôm nay đi ăn cơm bụi cùng đồng nghiệp. Vừa ăn vừa rôm rả nói chuyện Noel, tết tây, tết ta... Cả 3 cái dịp quan trọng đó sao ở gần nhau thế! Tôi thinh lặng vì mình không có gì để nói, nhưng nghe họ cũng đủ vui rồi. Chị kể: "Thằng cu nhà chị chưa đến Noel đã dặn chị, mẹ ơi, năm nay mẹ đừng bảo chú già Noel đến nữa nhé! Hỏi vì sao, nó bảo, vì con nhìn thấy tóc chú ấy đen chứ không bạc trắng!". Chị ơi, đặt dịch vụ như thế có đắt không nhỉ? Cũng không đắt lắm đâu! Chỉ cần con trẻ vui, tin vào những điều kỳ diệu là được rồi. nhà em có đứa cháu, ba - bốn Noel rồi vẫn cứ tin là có ông già Noel gửi quà cho mình thật. Vui nhỉ! Mọi người cười trong trẻo. Ôi giờ em lại thích trẻ con chứ! Nhưng nghĩ đến chuyện lấy vợ lại ngại.
Giữa lẽ tự nhiên trời đất với những thứ người ta mong muốn lúc nào cũng có mâu thuẫn. Khi cuộc sống khá giả hơn, nhiều đứa trẻ sớm khôn, già trước tuổi. Sự hồn nhiên ngây thơ bay biến đâu mất. Không hẳn đã hết trẻ con tin vào cổ tích, nhưng chẳng phải mỗi ngày một ít đi đấy sao. Biết thế, nhưng cứ thấy xa xót thế nào. Nhanh hết năm quá. Năm nay, chưa gửi được món tiền nào kha khá về quê cho mẹ tiêu tết. Cũng chán! không biết tết cơ quan mình tiền thưởng thế nào nhỉ? Đã thấy không khí tết rồi đấy! Người ta cũng đã rục rịch mua sắm rồi.
Tết được mấy ngày lại mệt nhoài ấy mà. Tôi không thích tết mấy nhưng được cái sum họp gia đình, được ở ngoài công việc một thời gian ngắn...
Những ngày cuối năm đầy lo toan, ai cũng đuổi theo những suy nghĩ riêng của mình. Ngổn ngang, lẫn lộn cả niềm vui lẫn nỗi buồn...
(Chapter St)